Việt Nam thất thủ 0-2 trước Iran: Sao phải tiếc nuối?

FC Tokyo beat Sanfrecce Hiroshima 1-0 to go top of J League

Kết quả trận đấu khó có thể làm hài lòng với những ai chỉ xem kết quả trên livescore, nhưng với những khán giả kiên nhẫn ngồi xem hơn 90’ trận đấu, có lẽ họ cũng chỉ có thể thốt lên rằng: “Iran quá đẳng cấp”. Sau trận đấu này, đội tuyển Việt Nam sẽ rơi vào thế khó trước lượt trận cuối, nhưng chính từ những trận đấu như thế này, ta mới biết mình là ai, và tại đấu trường châu lục, Việt Nam vẫn chưa phải một thế lực.

Một Iran quá vượt trội

Trước khi bóng lăn, không khó để nhận thấy sức mạnh của đội tuyển Iran, một đội bóng là “khách quen” của World Cup được dẫn dắt bởi một huấn luyện viên lão làng và đội hình với đầy những hảo thủ như Alireza Jahanbakhsh hay Sardar Azmoun. Thêm vào đó, với đội hình có chiều cao trung bình là 1,85m như đội tuyển Iran, sẽ không khó hiểu nếu họ sử dụng lối chơi bóng dài, đầy tốc độ, đẩy bóng cho tiền đạo xoay sở hoặc đưa bóng ra hai biên và dùng bài tạt cánh đánh đầu cho Sardar Azmoun hay Mehdi Taremi. Nhưng trong suốt trận đấu với đội tuyển Việt Nam, các cầu thủ áo trắng lại thi đấu theo cách đủ khiến cho người hâm mộ phải bất ngờ. Cả trận, các cầu thủ áo trắng thi đấu rất thư thả, thong dong, họ đá có vẻ nhẹ nhàng hơn (vì đá trên cơ) nhưng lại rất tôn trọng đối thủ. Không vồ vập, không vội vàng, một phần vì họ sợ bài phản công sắc nét của huấn luyện viên Park Hang-seo, một phần vì họ biết rằng nếu cứ đá với nhịp độ này thì bàn thắng đến chỉ là vấn đề thời gian. Một tình huống phối hợp như đá tập giữa Voria Ghafouri và Saman Ghoddos mở toang cánh cửa vào khung thành thủ môn Văn Lâm, và phần việc của Sardar Azmoun là quá dễ dàng. Sau đó, bàn thắng thứ hai của Sardar đến từ một tình huống lên bóng rất nhanh và bài bản vào thẳng trung lộ, tiền đạo mang áo số 20 dù nhận bóng trong thế quay lưng, vẫn xoay sở đủ khéo để khiến Trọng Hoàng vấp ngã, Duy Mạnh lỡ nhịp trước khi dứt điểm gọn gàng đưa bóng vào lưới. Đối đầu với một đối thủ tầm vóc như vậy, việc chỉ phải nhận chừng đó bàn thua, đã là nỗ lực rất đáng khen của các cầu thủ Việt Nam rồi.

Đó là vấn đề về con người trực tiếp chạy trên sân, còn về những con người trên băng ghế chỉ đạo, đội tuyển Iran có những cái tên đẳng cấp thế giới. Huấn luyện viên Carlos Quieroz, người từng là trợ lý của Sir Alex Fegurson tại Old Trafford, từng dẫn dắt Real Madrid và đội tuyển Bồ Đào Nha, giờ đang cùng các cầu thủ Iran chinh phục chức vô địch Asian Cup 2019. Vị huấn luyện viên người Bồ từng là những người đầu tiên áp dụng những tiến bộ của khoa học và công nghệ thông tin để ứng dụng vào bóng đá, từng được tin tưởng sẽ trở thành người kế nhiệm hoàn hảo của Ngài Alex tại Manchester United, tiếc là sự nghiệp của Quieroz lại không có duyên với những đội bóng lớn. Trong cuộc đấu trí với đồng nghiệp Park Hang-seo, người vốn được coi là “nhiều bài”, thuyền trường của đội tuyển Iran vẫn cho thấy độ nhạy bén và tỉnh táo trong những quyết định về chiến thuật. Ông không yêu cầu học trò đá quá nhanh, dâng cao nhiều, cũng chẳng chỉ đạo những cầu thủ chạy cánh tạt bóng vào trong cho tiền đạo đánh đầu (dù biết bài đó chắc chắn hiệu quả), vì Quieroz hiểu rằng, nếu dâng đội hình lên quá cao, rất có thể sẽ dính đòn phản công cực kì nguy hiểm của đội tuyển Việt Nam. Thay vì đẩy nhanh tốc độ tìm kiếm bàn thắng, các cầu thủ áo trắng đá rất chậm rãi, thong dong, lên bóng theo trục dọc sân, những miếng đánh ở rìa trung lộ không ít lần khiến khung thành Văn Lâm chao đảo, và hai trong số đó đem về bàn thắng. Ở mặt trận phòng ngự, hàng tiền vệ cơ động thu hẹp không gian chơi bóng của những tiền vệ áo đỏ, cô lập được những hạt nhân trên hàng công của đội tuyển Việt Nam và thủ môn Alireza Beiranvand có một ngày thi đấu nhẹ nhàng. Một vị huấn luyện viên sắc sảo nắm trong tay những con người đủ tố chất để thực hiện những yêu cầu về chiến thuật ông đưa ra, quả thật, đội tuyển Iran xứng đáng là ứng cử viên nặng kí nhất cho chức vô địch Asian Cup lần này.

Đội tuyển Việt Nam giờ không phải đội bóng yếu nữa rồi!

Trước một đội bóng mạnh hàng đầu châu lục, việc tổ chức và lên bóng để tạo cơ hội ghi bàn là thử thách không nhỏ với cả huấn luyện viên Park lẫn với các cầu thủ. Cả trận, đội tuyển Việt Nam sút 5 lần, 2 trúng đích, kiểm soát bóng 32% và chuyền chính xác 64%. Những con số khiêm tốn nhưng lại rất hợp lý nếu đặt vào trận đấu mà trình độ giữa hai đội bóng có nhiều chênh lệch. Có cơ hội cho các chân sút áo đỏ không? Có, có 3 tình huống “đáng lẽ ra” đã là bàn thắng cho đội tuyển Việt Nam. Văn Toàn vào sân và ngay sau đó, một tình huống phối hợp rất hay giữa Quang Hải- Văn Toàn- Công Phượng mở toang cánh cửa vào khung thành Alireza, nhưng rồi cú sút từ chân tiền đạo mang áo số 10 thiếu một chút lực để đưa bóng vào lưới. Quang Hải có hai cơ hội để dứt điểm bằng chân trái sở trường, nhưng một lần đưa bóng đi chệch khung gỗ, một lần thì chưa đủ khó để vượt qua đôi tay của Alireza. Thua 0-2 nhưng nhìn vào cách đội tuyển Việt Nam nỗ lực hết mình đến cuối trận, nhìn cái cách những chiếc bóng áo đỏ không ngại tranh chấp với những cầu thủ to cao hơn hẳn bên phía đối phương, người hâm mộ có thể thấy hài lòng vì những gì đoàn quân của huấn luyện viên Park đã thể hiện.

Chứng kiến cách những cầu thủ áo đỏ nhận thất bại trước đối thủ hàng đầu châu lục, ta mới thấy rằng trình độ của bóng đá Việt Nam vẫn còn xa châu lục, nhưng bây giờ đội tuyển Việt Nam không phải đội bóng dễ chơi nữa rồi. Trận đấu với Iraq, Công Phượng cùng đồng đội chơi một trận đấu sòng phẳng với đối thủ trên cơ, hai lần vươn lên dẫn trước và chỉ bị khuất phục bởi một tình huống tỏa sáng cá nhân. Nếu như trước đây, cứ mỗi lần thi đấu tại những giải đấu cấp độ châu lục, người hâm mộ lại thấy hình ảnh một đội tuyển Việt Nam cứ ra “biển lớn” là cóng chân, là run sợ, là vừa đá vừa chờ vận may đến để đem về điểm số, thì giờ đây, một đội tuyển Việt Nam khác đã xuất hiện, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, khó bị khuất phục hơn. Tất nhiên là trình độ của các cầu thủ Việt Nam chưa thể đạt đến tầm châu Á, nhưng ít nhất, các cầu thủ mỗi khi ra sân giờ đây mang trong mình tâm thế khác, tâm thế tự tin, dám đá sòng phẳng với những đối thủ trên cơ, và việc thắng thua đến như lẽ thường tình không thể khác của bóng đá. Về phía người hâm mộ, mong những ai yêu mến đội tuyển Việt Nam hãy nhìn thất bại lần này của đội là một bài học quý giá. Sự ủng hộ đâu phải chỉ đơn thuần là tung hô khi vinh quang, đó còn là sự đồng cảm sau mỗi thất bại, là những lời động viên giữa thời điểm đầy gian khó, và hãy cứ tiếp tục hi vọng về một ngày gần nhất, đội tuyển Việt Nam sẽ là đối thủ lớn nhất của mọi đối thủ tại các giải đấu cấp châu lục.

Đội tuyển thua có buồn không? Có chứ, thua ai chẳng buồn. Có tiếc không? Vẫn tiếc chứ, giá như Công Phượng sút mạnh hơn một chút, giá như Quang Hải đặt lòng chính xác hơn, giá như Đình Trọng đừng chấn thương…nhưng bóng đá cũng giống cuộc đời, khắc nghiệt và không có chỗ cho từ “giá như”. Tuy nhiên, bóng đá luôn trao cơ hội cho những ai xứng đáng, bóng đá luôn mang đến vinh quang cho những ai nỗ lực hết mình và bóng đá luôn đem đến cho người hâm mộ những cảm xúc thật đẹp, nếu họ thực sự yêu, hiểu và cảm thông cho những cầu thủ mình yêu. Hãy cứ vui lên, những người hâm mộ chân chính, cơ hội vẫn còn, và những chiến thắng được chinh phục sau những khó khăn gian khổ, chắc chắn sẽ mang đến những cảm xúc đầy đặc biệt và hạnh phúc.

Comments